Translate

Thứ Ba, ngày 07 tháng 5 năm 2013

NHỮNG ĐIỀU TRÔNG THẤY ( SỞ KIẾN HÀNH của NGUỄN DU )

                                  NHỮNG ĐIỀU TRÔNG THẤY !
                                      Có người mẹ dắt ba con
                              Tụm nhau ngồi vệ cỏ non ven đường
                                      Đứa nhỏ thì ẳm trong lòng
                               Đứa thì ôm giỏ,đứa thì ngồi bên
                                      Trong đó đựng những thứ gì
                               Rau cỏ tấm cám chi li lạnh tàn
                                      Trưa rồi bụng đã đói ran
                               Áo quần lam lũ mơ màng chút ăn
                                      Gặp ai chẳng dám ngước nhìn
                                Nước mắt thấm áo lệ in bóng nhòe
                                      Hồn nhiên các trẻ cười vui
                                Đâu biết lòng mẹ ngậm ngùi quặn đau
                                     Mẹ buồn nghĩ ngợi xót sao
                                Vì đây năm đói ! lạc vào quê xa
                                     Xứ người chắc khá hơn ta
                                 Giá gạo cũng rẽ ! Có người còn thuê
                                     Nên chi mẹ bỏ làng đi
                                 Tha phương cầu thực ! Kiếm gì cứu con
                                     Hay đâu sức mẹ kiệt mòn
                                  Một mình làm mướn sao tròn bốn thân !
                                      Các phố hành khất mẹ lần
                                  Qua bữa tạm được ! Lo phần ngày mai !
                                      Dễ chết ngòi rãnh như ai
                                  Bỏ thân máu thịt nuôi sài lang hoang.
                                      Mẹ đây chết chẳng tiếc gì
                                  Dỗ con mẹ tủi biệt ly đoạn trường
                                      Trời cao như thấu lời than
                                  Giảm tia nắng gắt ,úa vàng hoàng thiên
                                   .....Bỗng đâu gió lạnh ào qua
                                   Bộ hành cũng xót huống là mong manh
                                         Đêm qua ở trạm Tây Hà
                                   Linh đình mâm cỗ xa hoa rộn ràng
                                         Gân hươu vây cá ngập tràn
                                    Đầy bàn dê béo,cơ man lợn gà
                                         Các quan nhón đũa qua loa
                                    Bọn hầu chỉ nếm sơ mà ớn ê
                                         Thừa dư vứt bỏ tràn trề
                                    Cao lương chó xóm no nê chán chường
                                          Nào đâu có biết đường quan
                                    Mẹ con nhà ấy thân tàn ôm nhau !
                                    ......Hỏi ai vẽ bức tranh này
                                     Có đem tâm ý đâng bày cùng vua !!??
                 

      * Mình  mạo muội dịch bài Sở kiến hành từ tiếng HV sang lục bát .Còn nhiều chỗ lúng túng mong các bạn com chỉ giúp nhé !. BP -
                     
                                 

Thứ Sáu, ngày 12 tháng 4 năm 2013

CẢM TÁC TỪ QUÊ HƯƠNG BÁC TÔN và MỘT BẠN THƠ

 ( TÍCH cù lao ÔNG HỔ ở Mỹ Hòa Hưng-An Giang )
                      **************
              Chuyện xưa ông lão nhân từ
      Cứu con hổ nhỏ ngất ngư trong bèo
             Gia cảnh tuy có gieo neo
      Nhưng từ tâm lại không nghèo chút mô
             Vỗ về ,chăm sóc yêu sao
      Lớn dần ,quấn quít hổ nào muốn xa
       .....Một  ngày như bỗng nhớ ra
    " Tiếng gọi  hoang dã " hổ ta lệ dài
            Rưng rưng nước mắt cả hai
       Ông bà tiễn biệt-dễ phai đoạn trường !
      ....  Từ đấy rừng núi bạt ngàn
      Chập chùng hùng vĩ hang sang lâu đài
            Mồi ngon ,nước mát dám ai
      Không nhường thì hổ nhắc bài " hù..ù..ù m  đ â â y "
           Nhờ thế nên sống đủ đầy
      Giang sơn rộng lớn cứ vầy...ai ganh !
     ..... Tưởng đâu Hổ mãi tung hoành
      Sơn lâm làm chúa-hùng anh ngang tàng
           Mà quên dưỡng phụ cơ hàn
      Chắc chiu ấm lạnh khẽ khàng chứa chan
           Ai hay những lúc thư nhàn
      Suối reo gió hát ...bẽ bàng nghĩ suy
           Cứu tử-bảo bọc xưa khi
      Công ơn trời biển ...không thì có đâu....
           Lòng vàng nhâu hậu tình sâu
      Làm sao báo đáp ân đầu bao muôn !
           Càng suy càng tủi lệ tuôn
      Lương tâm dằn vặt....buồn buồn làm sao !?...
           Chợt vui ! Thôi thế tùy vào
      Hoàn cảnh mà đáp !" Tiếng chào hơn mâm "
           Lâu lâu ta cứ âm thầm
      Sơn hào vài miếng...tình thâm đưa về.....
      .... Từ ấy ngõ vắng đường quê    
      Trước nhà thanh bạch phu thê vui mừng
           Phải đâu vì chút ngon rừng
       Mà vì cái nghĩa nó bừng trong tâm...
      ....Ngày qua tháng lại trôi nhanh
       Một hôm hổ thấy...rành rành quà kia !
           Qua đêm sao vẫn y kìa
       Mon men hổ đến bên rìa dậu giăng
           Nhà tranh lố nhố lăng xăng
       Kẻ lo đóng ván,người căng vải màn...
           Hóa ra là sự phủ phàng
       Ân nhân bạo bệnh...vội vàng lên tiên
          Đau đớn thay ! hổ quỵ liền
       Nghẹn ngào mấy vái ! Cao thiêng chút này....
          Buồn thương nhớ tiếc mỗi ngày
      Rừng sâu nằm dí đau thay biếng mồi
         Gầy dần ,thân thể ủ ê
      Đêm đêm lững thững vẫn về nơi xưa
         Thăm nhà cũ,nhìn mộ vừa..
      Thở dài than vắng cũng chưa vơi lòng
         Nằm ôm hai mộ mới mong
      Hơi  ngàn sương lạnh người trong đỡ phần...
     ....... Thê lương mưa gió một hôm
      Người ra thăm mộ.hoảng hồn chỉ kìa...
             Cái gì đồ sộ đằng kia
      Lù lù một đống bên bia ông bà
             Đến gần là xác hổ ta
      Trọn tình trọn nghĩa...nên ra thế này  !
         
            Dân làng từ đó truyền nhau
      Câu chuyện cảm động ...lại hay cho người !
            Đồng lòng dân bỏ chữ CON
      Tôn  ÔNG ,lập miếu ,đặt hòn cù lao...
            Tên  ÔNG HỔ ,ý nghĩa sao
       Mộc mạc,chất phác ,đề cao một điều :
           " Ai mà chẳng trước chẳng sau
        Làm người như thế ...hổ thay...làm người ! "
         
            Khen cho hổ sống vẹn bề
       Cù lao nơi ấy đặt đề mãi tên ! .
           *****************
     
       
       
       

       
       ....
         

         

Thứ Tư, ngày 13 tháng 3 năm 2013

TRẢ LỜI CHĂM-LÊ


 " Chim khôn lót ổ lựa cành
Gái khôn kiếm chốn trai lành gửi thân."
     ( CHĂM-LÊ)

   Đành rằng lót ổ lựa cành
   Rũi trúng nhánh mối ổ thành... ố ô !
   Trai lành bảnh chọe lô nhô
   Phong độ, dẻo quẹo anh nào cũng siêu...
   Em ơi ! Chớ có tin...liều
   Chọn "gỗ "hay lại chọn điều "nước sơn"
   Bao nhiêu " nghệ sĩ " lơn tơn
   Mới gặp mà đã ...miệng hơn ...thoa đường
   Chưa dù "một nắng hai sương " !
   Mà đà gấu ó ...nhiễu nhương chia đồ !
   Cứ gì trong cuộc ...binh đao
   Cũng do mấy gã ..."traiđào" mà ra !
 ...Thôi thì thời buổi xô...bồ
   Đắn đo,cẩn thận chừng mô thì mừng...
   Xui ra mà gặp bất ưng
   Thì mau cuốn gói lên rừng vui chơi
   Còn mà lưu luyến TRẦN... ĐỜI
   Coi như tai nạn bởi thời kẻ điên
   Đứng lên-vui vẻ -làm liền
   Xoa dầu, băng bó ,đừng phiền...chửi theo
   Từ từ cơn giận bay vèo
   Ta tươi tỉnh tiếp ...tục trèo lên xe .....woa...! he he
 

Thứ Ba, ngày 12 tháng 3 năm 2013

LỜI CON CHÀO MÀO TRONG CUỘC THI CHIM !



                                        Những người được giải
  1. " Rằng hay thì thật là hay
    Nghe ra ngậm đắng nuốt cay thế nào "
                           ***********
    Thương thay mấy chú chào mào
    Tự do vùng vẫy liệng chao rừng đồi
    Biết đâu bị bẫy bởi ...mồi
    Ăn sung mặc sướng... cũng ngồi tù giam
    Ngó thì mượt mập tưởng ham
    Ai hay héo úa ưu sầu nhớ thương
    Hót là than vắng thở dài
    Hót là tiếng khóc bi ai tan đàn !
    Hót là hót khúc đoạn trường
    Hót để chờ chết vì vương nghiệp Cầm
    Thú chơi tao nhã ! Hỏi tâm !?
    Mua vui như thế cũng tầm...thượng lưu !?
    Người ơi! Hãy mở cửa lồng
    Cho chim về với rừng đồng thiên nhiên
    Gia đình chim sẽ đoàn viên
    Sinh con đẻ cháu khắp miền râm ran...
    Người ơi !Tự hỏi văn minh
    Sao đem tăm tối ,vô tình cho ai !!?


THƠ THẨN...THÍCH THƠ .

    Ngày xuân dạo chốn cỏ thơm
   Thấy hay,thấy đẹp vội ơm về cùng.....

3-8, PHỤ NỮ VIẾT VỀ PHỤ N

phamthiphuongtaoPHẠM THỊ PHƯƠNG THẢO

Em đàn bà

(Viết tặng những người đàn bà làm thơ nhân ngày 8/3)
Em đàn bà, lắm yêu thương hờn giận
Nhiều khát khao, những trăn trở đam mê
Dễ khóc cười, đôi khi thành lẩn thẩn
Biết chắt chiu cả hạnh phúc tràn trề.

Em đàn bà, ai cũng thích được khen
Hay soi gương dẫu mái đầu chớm bạc
Thích ăn quà và chuyện trò ba láp
Bởi muôn đời, đàn bà vẫn thế thôi.
Em đàn bà, yêu say đến đỉnh trời
Vẫn dại khờ tưởng như còn thơ bé
Vẫn quặn thắt đau nỗi buồn nhân thế
Mê văn chương, yêu anh lại yêu thơ.
Em đàn bà, “trời cho chút làm thơ”
Phút dằn vặt bởi bao mùa hao khuyết
Ngày Nguyên Tiêu vẫn tròn vạnh đợi chờ
Vòm ngực đêm phấp phỏng một vần thơ .
Em đàn bà vẫn mong ước tuổi xanh
Em đàn bà vẫn mơ trái ngọt lành
Em đàn bà vẫn khát khao mong đợi
Em đàn bà,
vẫn rắn rỏi,
mong manh…
(Hà Nội 5/3/2013)
.
LamHongTu3LÂM THỊ HỒNG TÚ

NHỚ MẸ

Chiều chiều nhẩm đọc câu thơ
Ngóng về quê mẹ ngẩn ngơ cả người
Con thèm gọi tiếng: mẹ ơi
Con chim cánh mỏi xa xôi chân trời
Con đi đã mấy năm rồi
Quê người xứ lạ đầy vơi nỗi buồn
Một mẹ sinh được mười con
Mười con đi hết mẹ còn cậy ai
Con đi váy rộng áo dài
Se sua xe pháo đua tài kinh đô
Mẹ già lụm cụm ra vô
Ai đi lấy củi, ai thồ nước trong
Nhớ con âm lặng trong lòng
Muốn đi cũng khó lưng còng gậy run
Mùa đông lẩy bẩy mưa phùn
Nhà xưa rộng vắng củi mùn khói cay
Khói cay chi mãi khói cay
Rưng rưng con nhớ trong này… Mẹ ơi.
(  Trích từ  Nguyễn trọng Tạo  blog )

Thứ Năm, ngày 07 tháng 3 năm 2013


Lang thang  tìm ..."nhất tự "
Lại hên gặp "thiên kim "
 Vội đem về "... làm họ !"
Thơm tho xin chung hưởng
Ngọc Thanh vị tình... thương !

  SỐNG MÀ GẶP NHAU LÀ ĐẸP VÔ CÙNG
Phan Như
Mùa Xuân dù không áo lụa
Chân em nở rộn hoa vàng
Ngày cho ta từng cọng nắng 
Dù đời hữu hạn
Nào có can chi 
Mùa thu đường chiều rụng lá
Cầu phai mấy nhịp mù sương
Trời bay tóc người lộng gió
Dù đời cay đắng
Nào có can chi 
Nào có can chi đời hữu hạn
Sống mà gặp nhau đã đẹp vô cùng
Nào có can chi đời lận đận
Giữa trái tim ta có nụ cười hồng
Xin cám ơn một ngày bình thường
Guốc mộc đi về hè phố quen thân
Xin cám ơn tay hồng những ngón
Tia nắng ban đầu vỗ nhẹ thinh không. 
-----o0o----
Should We Meet In Life It’s beautiful

Translated by Nguyễn Tư Triệt

You’ve no silk gown to wear in Spring
And yet the yellow flowers
Fully bloom at your feet
The day shares some rays of sunlight with us
Life is short
That really doesn’t matter, though 
The leaves fall down onto the road late in
the autumn afternoon
The arches of the bridge disappear
into the mist
Your hair flutters in the wind
Life is bitter
That really doesn’t matter, though. 
It doesn’t matter if life is short
Should we meet in life, it’s beautiful.
It doesn’t matter if life is toilsome
When there’s a warm smile in our heart 
Thank you for an ordinary day
And the wooden clogs sound on the
familiar pavement
Thank you for the sunlight
Like rosy fingers gently reaching to the Heavens.
-----o0o----
(Trích từ www ngocthanh-callgraphy.com )

Thứ Tư, ngày 06 tháng 3 năm 2013

MƯA... NHỚ MƯA

               Phải chi ngày ấy đừng mưa
       Tui -Cô đâu có đứng thừa gần nhau
              Loay hoay-lúng túng-loay hoay
      Lén liếc qua lại-bỗng chạm nhau ...mĩm cười
             Anh- Em mà chẳng hỗ ngươi
      Bỗng thân,bỗng mật như người quen lâu...
            Hết mưa từ nãy còn đâu
     Thế mà nấn ná ...lại cầu trời mưa !
           Hóa ra trời cũng chẳng vừa
    Thấy ai tình tứ ổng.ngăn ngừa vì ganh
          Hôm nay trời lạnh lại mưa
    Không người cùng tránh- chỗ thừa-thiếu ai!
         Mà trời lại  cứ mưa dai
Làm   sâu  nỗi nhớ làm dài lòng thương ...